Những câu truyện cực ngắn đầy ý nghiã.
1. Nó
Ba nó bỏ đi lúc nó còn đỏ hỏn. Ngoại và mẹ nuôi nó trong nghèo khó. Đau khổ và cả hạnh phúc. Được vài năm, cái đói nghèo cướp mất ngoại. Thiếu hơi bà, nó ngằn ngặt khóc đêm. Mẹ chỉ ôm nó vào lòng, để tay lên ngực trái, dỗ dành "Ngoại có đi đâu! Ngoại ở đây mà!". Vậy là nó nín. Rồi mẹ cũng theo bà. Hôm tang mẹ, thấy dì khóc, nó bảo: "Mẹ có đi đâu! Mẹ ở đây mà!" rồi lấy tay đặt trên ngực trái, chỗ trái tim. Nó dỗ thế mà dì chẳng nín, lại ôm nó khóc to hơn. (Thanh Hải)
2. Vòng cẩm thạch
Saturday, May 29, 2010
Tuesday, May 18, 2010
Chuyện vui
Cao thủ
Jim cầm một cái quần cũ vào bên trong một cửa hàng trên có đề tấm bảng “Mua bán quần áo cũ”. Anh ta hỏi ông chủ cửa hàng:
- Ông trả tôi bao nhiêu cho cái quần này?
Ông chủ liếc sơ qua rồi trả lời cộc lốc:
- Hai đô la!
- Cái gì? Tôi nghĩ ít nhất nó cũng đáng giá năm đô la!
- Không - ông chủ cửa hàng kiên quyết - nó chỉ đáng hai đô la, không hơn một xu.
- Ông chắc chứ?
- Chắc chắn như thế!
- Được rồi, tiền của ông đây! - Jim vừa nói vừa rút hai đô la đưa cho ông chủ - Cái quần này treo ngoài cửa tiệm của ông, nó có gắn bảng giá là 6,5 đô la, nhưng tôi nghĩ như thế là mắc quá nên tôi muốn biết chắc giá thật của nó là bao nhiêu!
Jim cầm một cái quần cũ vào bên trong một cửa hàng trên có đề tấm bảng “Mua bán quần áo cũ”. Anh ta hỏi ông chủ cửa hàng:
- Ông trả tôi bao nhiêu cho cái quần này?
Ông chủ liếc sơ qua rồi trả lời cộc lốc:
- Hai đô la!
- Cái gì? Tôi nghĩ ít nhất nó cũng đáng giá năm đô la!
- Không - ông chủ cửa hàng kiên quyết - nó chỉ đáng hai đô la, không hơn một xu.
- Ông chắc chứ?
- Chắc chắn như thế!
- Được rồi, tiền của ông đây! - Jim vừa nói vừa rút hai đô la đưa cho ông chủ - Cái quần này treo ngoài cửa tiệm của ông, nó có gắn bảng giá là 6,5 đô la, nhưng tôi nghĩ như thế là mắc quá nên tôi muốn biết chắc giá thật của nó là bao nhiêu!
Sunday, May 16, 2010
Chuyện vui
--------------------------------------------------------------------------------
BÍ QUYẾT HẠNH PHÚC
Một cặp vợ chồng kỷ niệm đám cưới vàng bên bờ biển Vịnh Montego – Jamaica. Cuộc sống bình yên của họ trở thành đề tài bàn tán lúc trà dư tửu hậu của người dân quanh vùng. Ai cũng trầm trồ: “Họ thật đẹp đôi và hạnh phúc!”. Một tờ báo địa phương nghe tin liền cử phóng viên đến tìm hiểu bí quyết của cuộc hôn nhân bền vững và hạnh phúc của họ.
Người chồng giải thích: “Đấy là khi chúng tôi đi nghỉ tuần trăng mật ở Mỹ. Chúng tôi tham quan dãy núi đá Grand Canyon ở bang Arizona và thuê ngựa đi xuống tận đáy vực. Khi chúng tôi chưa đi đươc bao xa, con ngựa chồm lên khiến cho vợ tôi suýt ngã. Nàng bình thản nhìn con ngựa và đếm: “Một”. Đi thêm được một quãng, con ngựa lại chồm lên lần nữa. Nàng lại bình thản đếm: “Hai”. Khi chúng tôi chưa đi được nửa dặm, con ngựa lại chồm lên lần thứ ba. Lần này, nàng bình thản rút khẩu súng lục trong chiếc ví đầm của mình ra và bắn chết con ngựa.
Tôi gào lên: “Em làm sao thế? Tại sao lại đi bắn chết con vật đáng thương này? Em điên rồi!”
Nàng nhìn tôi bình thản và đếm: “Một”. Từ lúc đó trở đi, chúng tôi sống hạnh phúc cho đến ngày hôm nay.”
BÍ QUYẾT HẠNH PHÚC
Một cặp vợ chồng kỷ niệm đám cưới vàng bên bờ biển Vịnh Montego – Jamaica. Cuộc sống bình yên của họ trở thành đề tài bàn tán lúc trà dư tửu hậu của người dân quanh vùng. Ai cũng trầm trồ: “Họ thật đẹp đôi và hạnh phúc!”. Một tờ báo địa phương nghe tin liền cử phóng viên đến tìm hiểu bí quyết của cuộc hôn nhân bền vững và hạnh phúc của họ.
Người chồng giải thích: “Đấy là khi chúng tôi đi nghỉ tuần trăng mật ở Mỹ. Chúng tôi tham quan dãy núi đá Grand Canyon ở bang Arizona và thuê ngựa đi xuống tận đáy vực. Khi chúng tôi chưa đi đươc bao xa, con ngựa chồm lên khiến cho vợ tôi suýt ngã. Nàng bình thản nhìn con ngựa và đếm: “Một”. Đi thêm được một quãng, con ngựa lại chồm lên lần nữa. Nàng lại bình thản đếm: “Hai”. Khi chúng tôi chưa đi được nửa dặm, con ngựa lại chồm lên lần thứ ba. Lần này, nàng bình thản rút khẩu súng lục trong chiếc ví đầm của mình ra và bắn chết con ngựa.
Tôi gào lên: “Em làm sao thế? Tại sao lại đi bắn chết con vật đáng thương này? Em điên rồi!”
Nàng nhìn tôi bình thản và đếm: “Một”. Từ lúc đó trở đi, chúng tôi sống hạnh phúc cho đến ngày hôm nay.”
Friday, May 7, 2010
Hai bà mẹ
Không biết tình cờ hay do cơ duyên đưa đẩy, tôi có dịp được làm quen với bạn, ở cái tuổi tri thiên mệnh người ta hay nhắc về chuyện cũ, chúng ta cũng không ngoài thông lệ đó. Hình như tôi có trực giác khá bén nhạy, cái trực giác này chắc là phần thưởng của ông Trời ban tặng cho một người yếu đuối, cảm nhận được đối tượng gặp gỡ để kết thành bạn bè, nên khi gặp bạn tôi cảm nhận được cái tình bạn tốt đẹp đó.
Monday, May 3, 2010
Chuyện vui
So*. Nhau...
Thế giới đều sợ đàn bà Mỹ,
Vì đàn bà Mỹ hể nói là làm.
Dan bà Mỹ sợ đàn bà Nhật,
Vì đàn bà Nhật làm xong mới nói.
Dàn bà Nhật lại sợ đàn bà Trung Quốc,
Vì đàn bà Trung Quốc không nói mà làm.
Nhưng đàn bà Trung Quốc lại sợ đàn bà Việt Nam ,
Vì đàn bà Việt Nam nói một đàng mà làm một nẻo.
Nhưng người xưa vẫn nói rằng " Vỏ quít dầy có móng tay nhọn".
Bằng chứng :
Đàn bà Việt Nam lại sợ đàn ông Việt Nam ,
vì đàn ông Việt Nam không nói thì không làm,
Mà khi làm thì lại làm chuyện không nói.
Thế giới đều sợ đàn bà Mỹ,
Vì đàn bà Mỹ hể nói là làm.
Dan bà Mỹ sợ đàn bà Nhật,
Vì đàn bà Nhật làm xong mới nói.
Dàn bà Nhật lại sợ đàn bà Trung Quốc,
Vì đàn bà Trung Quốc không nói mà làm.
Nhưng đàn bà Trung Quốc lại sợ đàn bà Việt Nam ,
Vì đàn bà Việt Nam nói một đàng mà làm một nẻo.
Nhưng người xưa vẫn nói rằng " Vỏ quít dầy có móng tay nhọn".
Bằng chứng :
Đàn bà Việt Nam lại sợ đàn ông Việt Nam ,
vì đàn ông Việt Nam không nói thì không làm,
Mà khi làm thì lại làm chuyện không nói.
Subscribe to:
Posts (Atom)